Hơn 1 triệu người Trung Quốc chết sớm vì ô nhiễm Một số lãnh đạo Trung Quốc từng lập luận rằng, vì là nhà nước đang phát triển nên nước họ “có quyền gây ô nhiễm”, họ không thể hy sinh tăng trưởng kinh tế vì ích môi trường! thực tiễn đã chứng minh, họ đang phải trả giá quá đắt cho chính sách phát triển này của mình. Một cậu bé uống nước gần dòng suối ở huyện Fuyuan, Vân Nam, Trung Quốc Theo nhà băng Thế giới, chỉ có 1% trong tổng số 560 triệu cư dân thị thành của Trung Quốc hít thở không khí được xem là an toàn theo tiêu chuẩn EU. Mức PM2,5 của Bắc Kinh (những hạt lơ lửng có đường kính nhỏ hơn 2,5 micromet và có thể xâm nhập vào những vùng bàn luận khí của phổi) rơi vào hạng tối.< sáng dạ nhất thế giới. Theo Dự án “Nghiên cứu gánh nặng bệnh tật toàn cầu” (Global Burden of Disease Study), ô nhiễm không khí đã khiến 1,2 triệu người Trung Quốc chết sớm trong năm 2010. Điều hiểm nguy là, vấn đề này sẽ ngày một trở thành tệ hơn khi tốc độ xây dựng các nhà máy nhiệt điện đốt than vẫn diễn ra không ngừng ở Trung Quốc. Trong một chuyên khảo gần đây với tên gọi: “Biến đổi khí hậu: Vấn nạn Trung Quốc”, học giả môi trường Michael Vandenbergh cho biết: “Tính trung bình, cứ từ 7 đến 10 ngày lại có một nhà máy nhiệt điện đốt than với công suất đủ phục vụ một thị thành cỡ Dallas (Mỹ) được khánh thành ở Trung Quốc”. Trong khi đó, khí thải carbon dioxide từ xe ô tô ở Trung Quốc cũng đang phát triển theo hàm mũ, thế chân các nhà máy điện đốt than là nguồn gây ô nhiễm chính ở các thành phố lớn của Trung Quốc. Nhà băng Deutsche Bank (Đức) ước lượng, số lượng xe hơi ở Trung Quốc sẽ đạt 400 triệu vào năm 2030 so với mức 90 triệu bây chừ. Lòng hồ nhiễm độc phía Bắc tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc Bộ Bảo vệ Môi trường Trung Quốc đã kết luận: 70% các tuyến đường thủy lớn của giang san đang bị ô nhiễm nặng nề. Các chất ô nhiễm còn thấm vào mạch nước ngầm của Trung Quốc. Theo Cục địa chất Trung Quốc, 90% các thị thành ở nước này phụ thuộc vào nguồn nước ngầm bị ô nhiễm. Việc khoan lung tung các đường hầm dưới lòng đất thậm chí còn gây ra hiện tượng một số thành phố đang bị lún chìm theo đúng nghĩa đen của nó. Đầu độc cả thế giới Những mối đe dọa về suy thoái môi trường không còn là vấn đề nội bộ của Trung Quốc mà đã vượt xa ra khỏi biên thuỳ nước này. Năm 2006, các nhà nghiên cứu của Đại học California-Davis (Mỹ) phát hiện ra rằng gần như vơ các hạt bụi độc hại trên hồ Tahoe (hồ nước ngọt lớn ở Sierra Nevada, Mỹ) có nguồn gốc từ Trung Quốc. Một số chuyên gia môi trường Mỹ từng lưu ý “Khi bay tới Mỹ, thủy ngân biến thành một chất khí phản ứng, dễ dàng hòa tan dưới điều kiện khí hậu ẩm thấp ở vùng Tây Bắc thanh bình Dương. Ít nhất 20% lượng thủy ngân bay vào sông Willamette ở Oregon (Tây Bắc nước Mỹ) nhiều khả năng phát xuất từ Trung Quốc”. Elizabeth C. Economy, nhà nghiên cứu môi trường Trung Quốc thuộc Hội đồng Quan hệ Đối ngoại (Council on Foreign Relations) cho rằng 80% diện tích biển Hoa Đông, một trong những vựa thủy sản lớn nhất thế giới, giờ đây không còn hợp cho việc đánh bắt cá. Phần nhiều các tỉnh thành ven biển của Trung Quốc xả Ít nhất một nửa số chất thải trực tiếp xuống biển, gây ra thủy triều đỏ và cá ven biển chết hàng loạt. Theo Quỹ Động vật hoang dại Thế giới, Trung Quốc hiện là nước gây ô nhiễm Thái Bình Dương lớn nhất. Hai cha con người Trung Quốc chở nhau qua một nhà máy ô nhiễm ở huyện Baokang, tỉnh Hồ Bắc Việc dùng tài nguyên nước ngọt của Trung Quốc cũng đang đe dọa đế những khu vực lân cận. Nước ngọt bình quân đầu người ở châu Á ít hơn một nửa mức nhàng nhàng toàn cầu. Trung Quốc và Ấn Độ chiếm 40% dân số nhưng chỉ có 10% lượng nước ngọt của thế giới. Trung Quốc lại đang tiêu thụ và gây ô nhiễm nguồn tài nguyên có hạn này ở mức đáng báo động. Hàng loạt các con đập trên những dòng sông lớn ở cao nguyên Tây Tạng đã và đang được Trung Quốc xây dựng, trong đó có sông Mê Kông, sông Salween, sông Brahmaputra, sông Dương Tử, Hoàng Hà... Chưa hết, Trung Quốc vẫn còn có các kế hoạch quy mô lớn xây đập trên nhiều dòng sông khác. Trong số khoảng 50.000 con đập lớn nhất thế giới, hơn một nửa là ở Trung Quốc. Trung Quốc hiện kiểm soát nguồn cung cấp nước sông cho 13 quốc gia phụ cận nhưng cho đến nay vẫn chối từ ký mọi hiệp định về nước với các nhà nước khác. Bắc Kinh cũng đã bỏ phiếu chống lại núm điều tiết nguồn nước trong khu vực của Liên hợp quốc. Cựu Bộ trưởng Tài nguyên nước Trung Quốc Wang Shucheng từng thể hiện chính sách nước của Bắc Kinh: “tranh đấu giành từng giọt nước hay là chết”. Triết lý cực đoan này, kết hợp với việc không ngừng theo đuổi phát triển kinh tế của Trung Quốc sẽ gây nên những hậu quả bất ổn sâu sắc cho khu vực, cả về chính trị và môi trường. Bài vở và quan điểm đóng góp cho chuyên mục vui lòng gửi về email:thegioi@soha.Vn. Trân trọng! |